ĐP - CHƯƠNG 1
Mùa đông buông mình, nhiệt độ ngoài trời đã trượt xuống
ngưỡng không độ rét buốt.
Ngoài hiên, những hạt tuyết trắng mịn, to như viên muối,
bị gió giật cuốn đi, chao đảo rơi xuống, rồi quyện vào nhau, tan thành một vũng
nước bẩn thỉu, đông cứng.
Nơi cuối khúc quanh của dãy hành lang dài, dăm ba bóng
thiếu niên đang lén lút rúc vào nhau, tựa tường thì thầm. Cô bé đứng giữa,
gương mặt ửng đỏ vì giá lạnh, nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách kỳ lạ. Một sợi
lông vũ trắng muốt từ vành mũ áo khoác cứ chực dính vào vành môi, em khẽ thổi
phù, xoa xoa đôi tay, rồi chỉ ra phía ngoài tường:
"Chờ xem," em nói, "chỉ năm phút nữa
thôi, hắn chắc chắn sẽ đẩy cửa bước vào."
"Chuẩn đến vậy sao?"
"Chuẩn không trật một li. Cái gã đó, y như một cỗ
máy. Cứ đúng mười giờ tối là nhắm mắt lên giường, sáu giờ sáng tinh mơ là kéo
cái khóa séc ọp ẹp của bộ đồng phục cũ nát. Giờ là sáu giờ chiều, hắn nhất định,
nhất định sẽ đẩy cánh cửa kia mà bước vào."
Lời vừa dứt, một chuỗi tiếng bước chân khẽ khàng, gần
như không thể nghe thấy, vọng lại từ phía đầu dãy hiên. Cả bọn lập tức im bặt,
rụt cổ, căng mắt nhìn ra ngoài phía tường rào.
"Mẹ kiếp, tới thật rồi."
"Nhanh lên, khốn kiếp, trốn mau vào."
"...Hắn liệu có nổi điên không nhỉ?"
"Hắn mà dám à!"
Từ phía xa, một bóng nam sinh đeo chiếc cặp sách nặng
trịch đang bước lên thềm. Vóc người thiếu niên đã bắt đầu trổ mã, cao hơn hẳn bạn
bè đồng lứa. Vì động tác leo thang, lưng cậu hơi gù xuống, tựa một cây bách đơn
độc, mọc lên xiêu vẹo, dị biệt. Nét mặt tĩnh lặng, thờ ơ, lạnh lẽo đến xa cách.
Bước chân dừng khựng trước ngưỡng cửa căn hộ 503. Cậu
đột ngột đứng lại, đôi môi khẽ mím, bàn tay siết chặt quai cặp.
"Lề mề quá, sao hắn còn chưa vào?"
"Im đi!"
Tiếng quát vừa dứt, cả bọn nghiêng đầu nhìn. Cậu thiếu
niên buông quai cặp, rồi với vẻ mặt thản nhiên như không, móc chìa khóa, vặn ổ,
đặt tay lên cánh cửa, vừa dùng sức đẩy...
RẦM!
Một thùng nước bẩn khổng lồ đặt trên nóc cửa đổ ụp xuống
đầu. Nước xối xả trúng ngay trán, cậu bị cú va bất ngờ làm cho khựng người, phải
thụp xuống theo phản xạ, hít một hơi khí lạnh. Có khoảnh khắc, cậu sững sờ, đau
đến nỗi không thốt nên lời.
"Ha ha ha ha ha ha ——"
Chúc Dạng Ý nhắm nghiền mắt, quay đầu đi. Giữa vòng
vây, cô bé cầm đầu cười ngặt nghẽo, ngả trước nghiêng sau. Lũ con trai hư hỏng
xung quanh cũng hùa theo, bá vai cô bé, cả đám cố tình làm ra vẻ ngang ngược,
huých tay đấm thùm thụp vào tường.
Một tuần có bảy ngày, cứ bảy ngày, em lại ngẫu nhiên
chọn một ngày, ném đủ thứ của nợ xuống đầu cậu như thế.
Có khi là con vẹt chết trong lồng của nhà hàng xóm, có
khi là cái đuôi chuột bị cắt lìa còn rớm máu, lại có lúc là sách bài tập, bài
thi của cậu bị xé nát, là túi đựng bút ghim đầy kẹp giấy, là những chiếc đinh gỉ
trên mặt ghế, là vụn than vừa cháy xong còn bỏng rẫy trong lò.
Từng trò một, mức độ ngày càng tăng, cho đến khi chúng
thực sự có thể làm cậu tổn thương.
Tuyết mỗi lúc một dày.
Gió buốt từng cơn, cuốn theo những bông tuyết trắng
xóa, lùa vào hành lang.
Bộ đồ bông trên người Chúc Dạng Ý ướt sũng. Thứ nước
xanh lè tanh tưởi ngấm từ cổ xuống tận bụng, gió thổi qua khiến cậu không kìm
được mà run lên cầm cập. Da đầu cậu, nơi bị vành thùng cứng ngắc cắt phải, giờ
đây có một vết rách sâu hoắm. Máu loãng hòa cùng nước bùn đang từ từ rỉ xuống
trán.
Tí tách.
Tí tách.
Như nhịp tim cậu, chậm chạp và cô lặng.
"Chúc Dạng Ý, mày đúng là một thằng ngu đần."
Từ xa, cô bé chắp tay sau lưng, bước về phía cậu. Em
chẳng hề bận tâm, thậm chí còn tỏ ra đắc ý, hưng phấn hơn, nụ cười toe toét để
lộ hàm răng trắng hồng, rồi giơ điện thoại lên, "tách" một tiếng chụp
lấy cậu.
"Đúng là đồ ngốc."
... ...
Nụ cười tươi tắn nay đã méo xệch thành một vẻ khổ sở.
Căn hầm tối tăm, tịch mịch, không thấy ánh mặt trời.
Nhiệt độ vẫn lạnh đến cắt da, chỉ một hơi thở cũng đủ ngưng tụ thành làn sương
trắng mờ.
Tiếng xích sắt lê trên nền đất lạnh lẽo, từ góc tối
sâu nhất chậm rãi loảng xoảng vọng đến bên tai, rồi im bặt, đến độ có thể nghe
rõ cả tiếng thở dốc, đứt quãng.
"Tách——"
Ánh đèn flash lóe lên, rọi sáng cả không gian. Người
con gái đeo vòng cổ bị ánh sáng đột ngột chiếu vào khiến phải đưa tay che mặt,
run rẩy. Bờ vai em co rúm, mỗi cơn run lại để lộ hõm xương quai xanh sâu hoắm.
Lớp áo mỏng manh không che hết những vệt đỏ hằn chi chít trên thân thể, xen kẽ
là những dấu răng còn hằn sâu.
Người đàn ông ngắm nghía đủ tư thế của em, rồi từ từ
ngồi xổm xuống, cong ngón tay ra hiệu, tựa như đang gọi một con chó nhỏ.
"Nên nói gì đây?"
Tiếng màn trập liên tục vang lên, gương mặt kinh hoàng
của cô gái bị ghi lại trong từng khung hình. Em khó nhọc chống tay xuống đất,
lùi lại phía sau, hơi thở gấp gáp, cổ họng nghẹn lại, không thốt nổi một lời trọn
vẹn.
Sợi xích bị bàn tay to lớn nắm chặt. Người đàn ông giật
mạnh. Lực kéo đột ngột khiến em ngã dúi dụi, áp mặt xuống sàn, hồi lâu không gượng
dậy nổi.
Tiếng nức nở khẽ vang lên.
"...Em sai rồi."
"Cái gì?"
"Em sai rồi."
Lời vừa thốt ra khỏi miệng. Nước mắt em đã lã chã tuôn
rơi như mưa.
Nhận xét
Đăng nhận xét