Bài đăng

ĐP - CHƯƠNG 6

  Bùi Thuật Nhĩ đem hết chuyện tối qua kể lại, dĩ nhiên là giấu nhẹm chuyện mình chủ động đi gây sự rồi bị đánh cho một trận, chỉ tội nghiệp kể lể rằng mình gặp phải kẻ khoe của quý, lúc đang làm việc tốt, trừ gian diệt bạo thì lại bị hắn ta đá cho một cú. Màn kịch này làm ông Bùi An Cử sợ hết hồn, lập tức đòi đi đồn công an báo án. Trên đường đi, ông còn gặp cha của Bách Chỉ và phụ huynh của mấy cô bé khác trong khu tập thể. Hỏi ra mới biết mấy ngày nay liên tiếp xảy ra chuyện, đã có không ít người bị quấy rối, Bùi Thuật Nhĩ không phải là trường hợp đầu tiên. Cả đám người đùng đùng kéo vào đồn công an. Cùng lúc đó, Thuật Nhĩ từ bệnh viện kiểm tra xong, đang được chăm sóc như bà hoàng ở nhà, ăn ngon uống tốt. Hàng xóm cùng tòa nhà lũ lượt kéo đến an ủi, mang theo trái cây, thức ăn, khách khứa đầy nhà, không còn chỗ mà để. Hôm đó vừa vặn là thứ bảy, Chúc Dạng Ý cũng theo mẹ mang ít thực phẩm chức năng qua. Nhưng Thuật Nhĩ chẳng thèm liếc cậu lấy một cái, đơn phương mở chế ...

ĐP - CHƯƠNG 5

  Ngay cổng lớn khu tập thể, Chúc Dạng Ý móc khăn giấy từ túi đồng phục ra, đưa cho Bách Chỉ: "Cậu về trước đi." Bách Chỉ vẫn còn chưa hoàn hồn, trong mắt rưng rưng nước, chóp mũi cũng nghẹn ngào đến ửng đỏ. "Vậy còn cậu?" Cậu nhìn xuống phía chân dốc, sự chú ý hoàn toàn không đặt ở đây: "Tớ qua đó xem sao." "Đừng đi." Bách Chỉ níu lấy vạt áo cậu: "Bên ngoài tối như vậy, nhìn đã thấy sợ rồi. Đợi ba mẹ tớ về, tớ sẽ kể cho họ nghe, ngày mai sẽ đi đồn công an báo án." "Không sao đâu, mẹ tớ bảo lúc tan học qua chỗ chú Phương lấy ít đồ. Tớ giờ tay không, cũng tiện đường qua lấy luôn." "Nhưng mà Chúc..." Vạt áo bị rút về, Chúc Dạng Ý đã xoay người đi mất. ... ... Lúc đám Thuật Nhĩ thở không ra hơi đuổi kịp Hồ Hồ, hắn đang nấp dưới một gốc cây, mặt mày đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm vào gã mặc áo khoác quân đội. Lão già khốn kiếp đó chọn một lối rẽ vào ruộng, lại vòng ngược về phía trường trung học p...

ĐP - CHƯƠNG 4

  Mùa đông, trời vừa quá sáu giờ tối đã đen kịt. Khu tập thể nằm chênh vênh lưng chừng núi, con đường mòn muốn nhìn xuống cũng chẳng thấy được chân dốc. Hai bên sườn núi, bóng cây rậm rạp. Đèn đường bị cành lá che khuất, ánh sáng vì thế mà mờ nhạt, chỉ đủ soi rõ nửa bước chân phía trước. Người ta phải vội vã cất bước, mới mong không bị bóng tối xâm chiếm. Lúc Chúc Dạng Ý men theo con dốc dài trở về khu tập thể, Bùi Thuật Nhĩ và đám chiến hữu của em đang ngồi chồm hỗm trước bậc thềm đá thổi bong bóng nước. Một cậu con trai vỗ vỗ vai em, chỉ tay về phía bên kia. "Mẹ kiếp, nó cạo đầu rồi." Bùi Thuật Nhĩ liếc mắt qua, chẳng thèm để ý. Hôm nay tâm trạng em không tốt. Người bên cạnh rõ ràng nhận ra, nghiêng đầu nhìn mặt em: "Sao thế này, ngày thường mày thấy Chúc Dạng Ý chẳng phải là hăng hái nhất sao?" Hồ Hồ thu hồi tầm mắt từ phía xa, vừa rung chân vừa mở miệng: "Nó đang thấy tởm." "Gì?" "Lúc về gặp phải một lão già dê xồm."...

ĐP - CHƯƠNG 3

  Triệu Linh Xuân đẩy cửa nhà ra, đèn phòng Chúc Dạng Ý vẫn còn sáng. Đứa trẻ gục đầu bên bàn học, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn bà, đôi mắt đã hằn đầy những tơ máu. Đồng hồ treo tường chỉ mười một giờ rưỡi. Triệu Linh Xuân nhìn về phía giường, trên đó nhô lên một vệt cong nho nhỏ. Bà chỉ tay về phía đó, khẽ hỏi: "Là con bé đấy à?" Chúc Dạng Ý ngáp một cái, quay đầu nhìn lại. Tư thế ngủ của Bùi Thuật Nhĩ gần như không thay đổi, trông cũng khá ngoan. Cậu "Ừm" một tiếng. Lông mày Triệu Linh Xuân chùng xuống, thở dài một hơi, rồi quay người đi ra ngoài. Lúc quay lại, cha mẹ Bùi với vẻ mặt áy náy theo vào. Hai vợ chồng ôm Bùi Thuật Nhĩ từ trong chăn ra, cẩn thận đặt lên lưng ông Bùi, rồi cõng ra ngoài. Trong lúc đó, Bùi An Cử quay đầu cười nói con bé Bùi heo con, ngủ say như chết, nào còn cái vẻ nghiêm nghị, giận dữ của một người cha như mấy tiếng trước. Ông cứng rắn đưa cho Chúc Dạng Ý một trăm đồng. Tiền thuốc men cho vết thương ở đầu lần tr...