ĐP - CHƯƠNG 3

 

Triệu Linh Xuân đẩy cửa nhà ra, đèn phòng Chúc Dạng Ý vẫn còn sáng.

Đứa trẻ gục đầu bên bàn học, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn bà, đôi mắt đã hằn đầy những tơ máu.

Đồng hồ treo tường chỉ mười một giờ rưỡi. Triệu Linh Xuân nhìn về phía giường, trên đó nhô lên một vệt cong nho nhỏ. Bà chỉ tay về phía đó, khẽ hỏi: "Là con bé đấy à?"

Chúc Dạng Ý ngáp một cái, quay đầu nhìn lại. Tư thế ngủ của Bùi Thuật Nhĩ gần như không thay đổi, trông cũng khá ngoan.

Cậu "Ừm" một tiếng.

Lông mày Triệu Linh Xuân chùng xuống, thở dài một hơi, rồi quay người đi ra ngoài.

Lúc quay lại, cha mẹ Bùi với vẻ mặt áy náy theo vào. Hai vợ chồng ôm Bùi Thuật Nhĩ từ trong chăn ra, cẩn thận đặt lên lưng ông Bùi, rồi cõng ra ngoài.

Trong lúc đó, Bùi An Cử quay đầu cười nói con bé Bùi heo con, ngủ say như chết, nào còn cái vẻ nghiêm nghị, giận dữ của một người cha như mấy tiếng trước.

Ông cứng rắn đưa cho Chúc Dạng Ý một trăm đồng. Tiền thuốc men cho vết thương ở đầu lần trước đã bồi thường rồi, lần này đưa thêm, thật sự là vì áy náy. Con bé chết tiệt nhà ông, buổi chiều vừa mới bị ông giáo huấn một trận, quay đầu đã chui tọt sang giường người ta ngủ, thật là quá tùy tiện.

Triệu Linh Xuân bảo Chúc Dạng Ý nhận lấy. Hai nhà làm hàng xóm mười mấy năm, quan hệ tốt đẹp còn hơn cả người thân, cũng không câu nệ mấy chuyện nhỏ nhặt này, dù sao người chịu thiệt, chịu ấm ức cũng luôn là con trai bà.

Bận rộn cả buổi cũng hơi đói bụng, bà vào bếp nấu một vắt mì. Chúc Dạng Ý cũng theo ra, đứng bên thớt thái hành lá cho bà.

Triệu Linh Xuân đuổi cậu đi: "Con mau đi ngủ đi, mai còn phải đi học."

Cậu lắc đầu: "Không ngủ được, con cũng ăn một chút."

Mì được bưng lên bàn, hai mẹ con ngồi đối diện nhau xì xụp.

Góc bàn chất một chồng truyền đơn dày cộm, mùi mực dầu vẫn còn xộc lên mũi. Phía trên là dòng chữ đen, đậm in THÔNG BÁO TÌM NGƯỜI

Con trai tôi Chúc Lạc Khác vào ngày 23 tháng 1 năm 2003 tại Bến xe trung tâm Cửu Thành đã đi lạc... Số điện thoại liên hệ: 136xxxx5618

Trước chồng truyền đơn là một tấm ảnh chụp chung bốn người được đặt ngay ngắn. Trước mặt cặp vợ chồng có gương mặt hiền từ, là một cặp thiếu niên giống hệt nhau đứng đó. Một người tĩnh, một người động. Người động mặc quần áo rực rỡ, gương mặt cũng có phần xinh đẹp hơn, cười lên trong sáng, phóng khoáng, không ai bì kịp.

Cả bức ảnh dường như cũng vì có nó mà trở nên sinh động, tràn đầy sức sống hơn, ít nhất mọi người đều vẫn còn cười, nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng.

Ánh mắt Chúc Dạng Ý từ bức ảnh thu về. Không khí trên bàn cơm trầm lặng, tình cảm mẹ con cũng hoàn toàn không mấy thân thiết, chỉ nghe thấy tiếng đũa khuấy vào bát sứ kêu "lách cách" giòn tan.

Hồi lâu sau, Triệu Linh Xuân ngẩng đầu hỏi cậu: "Đầu còn đau không?"

"Không đau."

Triệu Linh Xuân đặc biệt khó chịu, đặt đũa xuống, tay dùng sức ấn vào ngực: "Vết rách sâu như vậy, sau này vĩnh viễn sẽ để lại sẹo. Lần trước con bị than làm cháy hỏng quần áo mẹ còn chưa kịp vứt đi, bây giờ lại ra chuyện này... Thuật Nhĩ ở trường cũng như vậy sao?"

Chúc Dạng Ý không có biểu cảm gì, cậu khẽ đáp: "Hai đứa con học khác trường, ngày thường không gặp mặt."

Cũng không phải.

Thuật Nhĩ học lớp chín, Chúc Dạng Ý học lớp mười một. Hai người cùng học trường trung học phụ thuộc của sư phạm Cửu Thành, khối cấp hai và khối cấp ba chỉ cách nhau một bức tường rào và một cánh cổng.

Thuật Nhĩ học văn hóa rất kém, nhưng đánh bóng bàn lại rất cừ, từng thắng giải cấp tỉnh, sớm đã được tuyển thẳng lên cấp ba theo diện năng khiếu thể thao. Mặc dù trường cấp ba em vào không phải là trường chính Chúc Dạng Ý đang học, nhưng cậu bạn thân Hồ Hồ của em vẫn ở đó. Hồ Hồ năm ngoái lên lớp mười đã phải xa em, từ đó Thuật Nhĩ vin vào cớ này, môn văn hóa thì trốn được lúc nào hay lúc đó, ngày nào cũng trèo tường rào vào khu cấp ba của họ để lượn lờ.

Lúc đi học, Chúc Dạng Ý từng bị Bùi Thuật Nhĩ ném giấy vo tròn vào người, bị gọi ra ngoài mời đám anh em chiến hữu của em ăn xúc xích nướng và mì gói. Giờ thể dục thì bị em cười hì hì thổi còi nhựa làm hiệu đi tiểu. Cô gái thích cậu vừa mới đưa cho cậu một chai nước ngọt, giây sau em đã giật lấy đổ vào miệng Hồ Hồ.

Những trò phá phách đó, từng việc từng việc đều ấu trĩ đến cùng cực, đặt vào anh em ruột thịt cũng phải trở mặt với em.

Nhưng Thuật Nhĩ không gọi Chúc Dạng Ý một tiếng anh, ngược lại rất thích sai bảo cậu như đàn em. Dù sao thì cậu cũng chẳng bao giờ nổi nóng, ngay cả đỏ mặt quát lớn cũng không có, nhẫn nhịn đến vô hạn.

Cậu giải thích xong câu đó liền không nói gì nữa, vẫn giữ vẻ ít lời, trầm mặc như thường lệ. Triệu Linh Xuân nhìn mà thở dài, dặn dò câu cuối cùng:

"Thuật Nhĩ cũng là con gái lớn rồi, sau này đừng cho nó vào phòng con nữa, cũng đừng để nó lên giường con. Chuyện này nói ra khó nghe lắm, con cũng lớn từng này rồi còn gì?"

Chúc Dạng Ý nuốt nốt miếng mì cuối cùng, giữa lúc môi răng nhai nuốt, cậu khàn khàn đáp một tiếng "Vâng".

"Đi ngủ đi, mấy thứ này để mẹ dọn."

Cậu lau miệng đứng dậy, ngay khoảnh khắc rời khỏi ghế lại nghe thấy Triệu Linh Xuân gọi:

"Dạng Dạng."

"Vâng."

"Tháng sau vẫn phải về Tam Quang Viện, biết không?"

Chúc Dạng Ý thoáng dừng lại một chút, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi vào cửa, trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hương của Bùi Thuật Nhĩ. Trên giường toàn là mùi của em, cái mùi tuyết chưa tan hết, quyện lẫn với mùi hương thanh mát, lạnh lẽo của những cây hương chương che trời ngoài cổng khu tập thể, và một chút, gần như không thể nhận ra, mùi sữa bò ngọt ngào.

Chúc Dạng Ý lập tức tưởng tượng đến bộ dạng cả ngày nhảy nhót, tràn đầy sức sống, khắp nơi nghịch ngợm gây sự của em.

Khẽ thở dài.

Vẻ mặt cậu bình thản lật mặt trong của chăn ra ngoài, gối đầu cũng đổi sang mặt khác, rồi mới nằm xuống.

  •  

"Reng reng reng" –

Chuông vào lớp tự học buổi sáng vang lên ba tiếng, tốp học sinh đi muộn cuối cùng bị bắt được cũng lần lượt vào trường.

Bùi Thuật Nhĩ vừa ăn bánh bao vừa ngồi xổm bên đường, mắt thấy cổng lớn của trường bị bảo vệ kéo khóa lại, em nhai nhai, nhổ phần hành lá ra, quay đầu lại:

"Không vào được rồi, hay là mày chở tao bằng xe máy điện đi đánh Quyền Hoàng đi?"

Hồ Hồ đang đeo găng tay, ngồi trên chiếc xe đạp điện. Hôm nay trời lạnh buốt, tuyết mưa rơi lất phất. Hắn run lên một cái, cũng chẳng muốn đi học, nói cũng phải.

Họ phóng xe đến tiệm net bên ngoài khu cấp ba, một tấm rèm đen che lối vào. Bên ngoài là máy chơi game, bên trong là quán net chui. Học sinh trốn học đều thích tụ tập ở đây, mới sáng sớm mà đã rất náo nhiệt.

Vừa mới bỏ hai đồng xu vào máy, Bùi Thuật Nhĩ đã đấm bàn phím bình bịch mà oán giận: "Hôm qua chúng mày cũng hèn quá, người lớn đến là từng đứa một chạy mất hút, để mình tao gánh chuyện đúng không?"

Hồ Hồ đang lắc cần điều khiển chọn nhân vật, nghe vậy có chút tắc lưỡi: "Làm gì có chứ, chủ yếu là lúc đó Chúc Dạng Ý như vậy, mẹ kiếp, đầy đầu đầy cổ toàn là máu, tao sợ đến muốn ngất đi, tối qua nhắm mắt lại toàn là cái mặt đầy máu đó của nó. Nó không sao chứ?"

"Không sao, khâu mấy mũi ở miệng vết thương thôi, không chết được."

Hồ Hồ nghi ngờ liếc nhìn em một cái: "Bùi Bùi, sao mày cứ thích giày vò nó thế?"

Hắn nghĩ đến mặt Chúc Dạng Ý mà thấy hơi sợ, cũng cảm thấy có chút quá đáng. Với lại, nói thật thì, từ lúc Chúc Dạng Ý chuyển đến khu tập thể, cũng đã mười năm rồi, tuy rằng không mấy khi chơi chung, nhưng cũng coi như là hàng xóm lớn lên cùng nhau, thật không đáng phải chuyện gì cũng nhằm vào người ta.

Câu hỏi này làm Thuật Nhĩ nhíu mày: "Mày rốt cuộc là anh em của ai?"

"Chà, ngài đây không phải hỏi thừa sao."

"Vậy thì mày đừng để nó lừa."

Bùi Thuật Nhĩ lắc cần điều khiển, đập nút kêu "bốp bốp". "Thằng đó tiện lắm."

"Một thằng tiện nhân."

Hai người chơi đến trưa mới đi ra ngoài. Bùi Thuật Nhĩ định cùng Hồ Hồ đi ăn ở tiệm, sờ túi thì thấy sạch trơn. Em chạy đến cổng trường Chúc Dạng Ý rình người, xa xa thấy cậu đi ra cùng một cô gái.

Hồ Hồ lập tức trở nên ngượng ngùng, tai hơi đỏ lên, cứ mân mê lọn tóc mái dài che mắt.

Họ nhìn thấy Bách Chỉ.

Bách Chỉ là cô gái có khí chất đoan trang nhất trong cả khu tập thể, thuộc kiểu được các bậc phụ huynh khen ngợi, là hình mẫu trong mộng của các chàng trai, xinh đẹp đến từng đầu ngón tay. Chỉ riêng cái phong thái của một cô bé được cha mẹ làm trong đoàn văn công bồi dưỡng ra, cũng đủ để đám trẻ con nghịch ngợm do Thuật Nhĩ cầm đầu phải xì xầm bàn tán mấy vòng.

Cái vẻ si tình của Hồ Hồ lúc nhìn người trong mộng làm Thuật Nhĩ bật cười.

Em đang khoác vai hắn trêu chọc, quay mặt đi thì thấy Chúc Dạng Ý đã ở ngay trước mắt, nụ cười lập tức tắt ngấm.

"Chúc Dạng Ý, cho tao tiền."

Chúc Dạng Ý phải đến phòng y tế thay thuốc, trong túi cũng chỉ có hai tờ mười đồng. Cậu đưa một tờ cho em, bị Bùi Thuật Nhĩ giật lấy cả hai, rồi lại đưa chiếc bánh bao ăn dở buổi sáng cho cậu.

"Mày ăn cái này đi."

Chiếc bánh bao đã lạnh đến cứng ngắc, lại còn bị em gặm dở một nửa lỗ chỗ. Em đưa xong liền bỏ đi, đuôi tóc vung vẩy, quét ra một đường cong ương ngạnh giữa cổ.

Bách Chỉ nhìn cái của nợ này mà thấy đau đầu, đôi mắt xinh đẹp trợn ngược lên, bất bình thay cho cậu: "Sao cậu cứ chiều nó như vậy, đầu cậu bị nó làm cho ra nông nỗi nào rồi?"

Chúc Dạng Ý cất chiếc bánh bao vào túi, giọng điệu nhàn nhạt: "Con bé còn nhỏ."

"Cũng chỉ nhỏ hơn cậu hai tuổi, chú Bùi lại chẳng bao giờ quản. Hôm qua cũng chỉ giả vờ đánh hai cái, còn bị dì Linh Xuân ngăn lại, tớ nhìn mà tức chết đi được."

"Đầu cậu may mà không bị rách ở mặt, nếu không thì phá tướng là xong rồi."

Chúc Dạng Ý trước sau vẫn giữ thái độ như người ngoài cuộc, phảng phất người bị thương không phải là chính mình. Tầm mắt cậu thật lâu dừng lại trên gương mặt Bùi Thuật Nhĩ đang kề vai sát cánh với Hồ Hồ, tiếng cười xuyên qua nửa con phố, rồi quay đầu, nói một câu đi thôi.

Hai người sóng vai đi về phía trước, dọc đường người người chen chúc, hai người họ thật sự nổi bật. Giữa mùa đông mọi người đều mặc áo bông, áo phao bọc kín như gấu, duy chỉ có họ dáng người thẳng tắp, giữa đám đông như hai vì sao lấp lánh, di động.

"Tháng sau là sinh nhật cậu rồi nhỉ."

Ánh mắt Chúc Dạng Ý dừng lại ở ven đường: "Ừ."

Bách Chỉ quan sát vẻ mặt cậu, vẫn cảm thán một câu: "Thoắt cái đã bốn năm trôi qua, Khác Khác vẫn chưa có tin tức gì."

Giọng điệu đó vô cùng mất mát. Chúc Dạng Ý lại nhìn về phía mặt cô, dừng bước, ôn tồn nói: "Cậu tự đi ăn trước đi, chỗ tớ thay thuốc mùi nặng lắm, lát nữa không ăn nổi đâu."

"Không sao đâu, tiền của cậu chẳng phải đều bị con bé Thuật Nhĩ đó lấy hết rồi sao."

Cậu vỗ vỗ vào túi bên phải, cười đáp: "Vẫn còn, tớ có đề phòng."

Cậu chỉ về phía tiệm cắt tóc ven đường: "Tớ định tiện thể đi cạo đầu."

Bách Chỉ hiểu ý, cùng cậu từ biệt.

Chúc Dạng Ý tùy ý bước vào một tiệm nhỏ, bên trong chỉ có một gã tóc vàng hoe, tay kẹp điếu thuốc, ngồi trước quầy xem TV treo tường đang chiếu phim xã hội đen, vừa thấy cậu vào, liền "chậc" một tiếng.

"Cái đầu này không gội được đâu."

"Không gội, cạo luôn."

"Cậu em băng bó thế này cũng khó cạo lắm đấy?"

Chúc Dạng Ý đã chọn chỗ ngồi xuống, nhẹ bẫng nói một câu: "Không sao, cạo trọc hết."

Gã chủ tiệm ngậm điếu thuốc đứng sau lưng cậu, khói thuốc lá làm cay xè mắt. Hắn nghiêng mặt cẩn thận lật một góc băng gạc lên, "xì" một tiếng, tàn thuốc lập tức rơi xuống đất.

"Vết thương này của cậu trông đáng sợ thật."

Kỹ thuật khâu vá thời đó cũng không tiên tiến, cả vết sẹo uốn lượn đến tận đỉnh đầu, trông có vài phần dữ tợn, hoang dại, đặt trên gương mặt trắng nõn như sứ của cậu, lại có một vẻ đẹp ma mị, u uất của những bộ phim Hồng Kông, kiểu thư sinh mặt trắng dính máu, câu hồn đoạt phách.

Tiếng tông đơ kêu ong ong.

Mái tóc ngắn cũn cỡn, mỏng manh để lộ vẻ bất cần. Mí mắt cậu lạnh lùng nhướng lên, trong ánh mắt hiện lên vài phần hung tợn bị kìm nén, ở một nơi không người, thoáng thấy được dòng máu cuồng nhiệt, hỗn loạn đã trôi qua không dấu vết.

" Cậu em đẹp trai như minh tinh, chỉ tiếc là, mảng da đầu bị thương này có lẽ sẽ không bao giờ mọc tóc lại được nữa."

Gã chủ tiệm chép miệng cảm thán, động tác trên tay cũng theo đó mà nhẹ nhàng hơn.

Thật ra không chỉ có da đầu, sau gáy cậu còn có một vết bỏng to bằng đầu mẩu thuốc lá, khuỷu tay có một vết sẹo màu xanh lam do bị đầu bút bi đâm vào thịt, còn có mu bàn tay, vào năm mười bốn tuổi, bị cô gái lần đầu tiên nổi điên rạch một vết rách sâu hoắm, thấy cả xương.

Tất cả những điều này, đều là những tác phẩm "vĩ đại" Bùi Thuật Nhĩ để lại trên người cậu.

Chúc Dạng Ý trầm mặc nhìn chằm chằm vào gương.

Thậm chí, bao gồm cả chính cậu.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐP - CHƯƠNG 1

ĐỒNG PHẠM - GIỚI THIỆU