ĐP - CHƯƠNG 2
"Con không có làm sai!" Đêm tuyết rơi lất phất, tiếng hét chói tai của cô gái làm kinh động mấy tiếng chó sủa xa xa ngoài khu tập thể. Hành lang căn hộ 505 chật ních người. Mọi người vừa ăn cơm tối xong, tiêu hóa thức ăn, vui vẻ hớn hở vây xem nhà họ Bùi dạy dỗ con cái. Con bé này tính tình y như con trai, hồi nhỏ thì trèo cây bắt cá, trêu mèo chọc chó, lớn lên thì suốt ngày cùng mấy đứa du côn lêu lổng gây sự, nhà nào nhà nấy đều bị nó làm cho náo loạn, quả thực không ai quản nổi. "Bùi Thuật Nhĩ." Bùi An Cử xách theo cây gậy gỗ to bằng ngón tay cái chỉ vào em, giọng nói vang dội, nổi giận đùng đùng, như thể giây tiếp theo là sẽ quất thẳng vào người em. "Mày nói lại lần nữa xem mày không sai!" "Con chính là không có làm sai!" Ánh mắt Bùi Thuật Nhĩ quật cường, mái tóc đen bù xù được buộc túm lại một cách cẩu thả sau đầu, đôi môi mỏng trên dưới liến thoắng không ngừng. "Cái thùng đó lại không phải con đặt, cửa cao như vậy l...