ĐP - CHƯƠNG 2
"Con không có làm sai!"
Đêm tuyết rơi lất phất, tiếng hét chói tai của cô gái
làm kinh động mấy tiếng chó sủa xa xa ngoài khu tập thể.
Hành lang căn hộ 505 chật ních người. Mọi người vừa ăn
cơm tối xong, tiêu hóa thức ăn, vui vẻ hớn hở vây xem nhà họ Bùi dạy dỗ con
cái.
Con bé này tính tình y như con trai, hồi nhỏ thì trèo
cây bắt cá, trêu mèo chọc chó, lớn lên thì suốt ngày cùng mấy đứa du côn lêu lổng
gây sự, nhà nào nhà nấy đều bị nó làm cho náo loạn, quả thực không ai quản nổi.
"Bùi Thuật Nhĩ."
Bùi An Cử xách theo cây gậy gỗ to bằng ngón tay cái chỉ
vào em, giọng nói vang dội, nổi giận đùng đùng, như thể giây tiếp theo là sẽ quất
thẳng vào người em.
"Mày nói lại lần nữa xem mày không sai!"
"Con chính là không có làm sai!"
Ánh mắt Bùi Thuật Nhĩ quật cường, mái tóc đen bù xù được
buộc túm lại một cách cẩu thả sau đầu, đôi môi mỏng trên dưới liến thoắng không
ngừng.
"Cái thùng đó lại không phải con đặt, cửa cao như
vậy làm sao con đặt được! Ai nhìn thấy hả? Ai nói cho ba? Ba tự đi mà hỏi Chúc
Dạng Ý xem, đó có phải là con đặt không?! Nó có tận mắt nhìn thấy không?!"
Em quay đầu chất vấn nam sinh đứng bên cạnh. Nửa cái đầu
cậu ta bị băng gạc trắng muốt quấn chặt, mặt mày tái mét, trông ngố không chịu
được. Vốn dĩ đang nghiêm túc, một người đối diện với cái vẻ ngố đó của cậu ta
liền không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Nụ cười này hoàn toàn chọc giận ông Bùi, ông túm lấy
tay em giật mạnh một cái.
"Ui da –"
Bùi Thuật Nhĩ đột nhiên hít một hơi khí lạnh, ngón tay
co quắp lại, nước mắt lập tức trào ra.
Cảnh tượng này làm mẹ Bùi đau lòng không chịu nổi, vội
vàng ngăn lại: "Ông thật sự định đánh à, con bé nó thi đấu bóng bàn làm
đau cả tay, ông đừng có đánh hỏng tay nó."
"Tránh ra, nó thi đấu đau tay?! Lão đây chỉ thiếu
điều không vì nó mà dời cả mộ tổ tiên đi, nó còn thi đấu đau tay?! Đợi nó học
xong cấp ba rồi hẵng nói!"
Nói xong lại dùng đầu gậy chỉ vào Bùi Thuật Nhĩ:
"Mày nín ngay cái nước mắt mèo đó lại cho tao! Mày còn giở trò đó nữa cẩn
thận tao đổi cây gậy khác mà vụt mày đấy!"
Dứt lời lại nắm lấy tay em định kéo lên.
"Thôi thôi lão Bùi."
Mẹ của Chúc Dạng Ý, Triệu Linh Xuân, cũng không nhìn nổi
nữa, vội vàng ngăn lại. "Con bé còn nhỏ, cũng là không hiểu chuyện. Dạng Dạng
nhà chúng ta là con trai, bị thương một chút không sao, vẫn là đừng đánh."
"Các người ai cũng đừng cản tôi, tôi thấy nó
chính là thiếu dạy dỗ. Hôm nay ai đến cũng vô dụng, tôi thế nào cũng phải lột một
lớp da của nó!"
"Mọi người đều nói không sao rồi, ông cứ nhất quyết
vin vào cớ này mà giáo huấn nó làm gì. Thuật Nhĩ mau nói với ba là con biết sai
rồi, nhanh lên!"
Khung cảnh một màu hỗn loạn, mấy người lớn xô đẩy nhau
không ai chịu nhường ai.
Thuật Nhĩ qua những bóng người chen chúc nhìn Chúc Dạng
Ý. Trong mắt em vẫn còn ngấn nước, vậy mà lại trợn trắng mắt nhìn cậu, cười một
cách khiêu khích.
Miệng mấp máy, em nhếch mép gọi một cách châm biếm, âm
dương quái khí: "Đồ, ngốc."
Diễn thật tròn vai.
Làm gì có chút đáng thương nào đâu.
Chúc Dạng Ý dời tầm mắt đi, chẳng thèm để tâm, xoay
người im lặng trở về nhà.
Cách giải quyết của chuyện này chính là, Bùi Thuật Nhĩ
không được ăn cơm tối, bị phạt đứng đến nửa đêm mười hai giờ.
Tuần này cha mẹ Bùi thay nhau trực ca đêm, trước khi
ra khỏi cửa đã cố tình giấu chìa khóa nhà đi, để mặc em một mình ở ngoài hành
lang, bên chiếc bàn để đồ lặt vặt mà làm bài tập.
Bùi Thuật Nhĩ nhàm chán nhìn trời, tuyết đã tạnh, chiếc
đèn vàng hoe trên hành lang bám đầy một mảng mạng nhện và xác ruồi chết.
Em lại nhàm chán nhìn xuống đất, tầm mắt liền chạm phải
Chúc Dạng Ý vừa rửa mặt xong trở về, mặc chiếc áo len cổ cao màu trắng, mặt mày
cũng sạch sẽ, trắng nõn, trông còn giống con gái hơn cả em.
Nhìn đã thấy không vừa mắt.
Em "xì xì" chặn người lại: "Này, cái thằng
kia."
Chúc Dạng Ý không dừng bước, xách theo bình giữ nhiệt
lập tức mở cửa vào nhà.
"Mẹ kiếp."
Cái vẻ đó hoàn toàn chọc giận em. Em đi tới đá mạnh
vào cửa nhà cậu ta, "ầm ầm" vang dội, nhưng không ai trả lời.
Em dán mắt vào cửa kính nhìn vào trong, qua song cửa sổ
chỉ thấy một bóng hình mờ ảo. Thuật Nhĩ bĩu môi, hừ một tiếng, xoay người từ dưới
bếp than tổ ong nhà họ moi ra một chùm chìa khóa, mở cửa, rồi bước vào.
Người bên trong đang ở phòng ngủ cởi áo len, vừa thấy
Thuật Nhĩ nghênh ngang bước vào, ném cặp sách lên bàn cậu ta, đổ sách bài tập của
mình ra, vênh mặt hất hàm sai bảo:
"Mày làm cho tao."
Chúc Dạng Ý vẫn tiếp tục động tác, bị Thuật Nhĩ túm chặt
lấy vạt áo, không cho cậu ta cởi.
Bàn tay trước mặt người ta lười biếng huơ qua huơ lại
không ngừng: "Mày xem tay tao vì mày mà bị đánh thành ra thế này, mày phải
chịu trách nhiệm, làm bài tập giúp tao."
Cậu cụp mắt xuống.
Thuật Nhĩ ngày thường da dày thịt béo, vậy mà cũng lưu
lại một vết sưng đỏ hằn cao, rõ ràng ông Bùi đã ra tay thật.
"Mày mười giờ phải đi ngủ đúng không?"
Thuật Nhĩ nghiêng đầu nhìn đồng hồ treo tường, còn kém
nửa tiếng nữa. "Mày nếu không làm giúp tao, tao sẽ ở lì đây cho đến khi dì
Linh Xuân về, để mày không ngủ được."
Những lời này dường như có sức uy hiếp rất lớn.
Chúc Dạng Ý từ ngón tay em nhìn lên mặt em, cuối cùng
cũng nhấc cổ tay đẩy ra, một lần nữa túm lấy áo len khoác áo khoác vào, đi tới,
cầm bút mở sách bài tập ra.
Lật giở mấy trang trước, luôn có vài tờ là cậu giúp viết,
phần còn lại hoặc là bỏ trống không viết, hoặc là chữ như gà bới, xiêu vẹo, nguệch
ngoạc chép qua loa cho xong chuyện.
Bùi Thuật Nhĩ ngồi bên cạnh cậu, rung đùi, quen cửa
quen nẻo từ ngăn kéo của cậu lôi ra đồ ăn vặt Triệu Linh Xuân chuẩn bị, bánh
quy, thịt khô, xúc xích, bị em từng gói từng gói nhét vào miệng một cách bừa
bãi, rồi lại vặn bình giữ nhiệt của cậu xem bên trong có sữa bò nóng, "ực ực"
uống hết hơn nửa.
"Chẳng có vị gì cả."
Bùi Thuật Nhĩ chép miệng, dùng khuỷu tay huých vào
Chúc Dạng Ý. "Lần sau bảo dì mày cho thêm chút mật ong, cái này nhạt nhẽo
quá."
Em gọi Triệu Linh Xuân là "dì mày", cả khu tập
thể chỉ có mình em không kiêng dè, cho dù ai cũng biết Triệu Linh Xuân không phải
mẹ ruột của Chúc Dạng Ý.
Ngòi bút Chúc Dạng Ý không ngừng, im lặng không phản ứng.
Em lại mở điện thoại lật album ảnh, bàn phím bấm kêu
lách tách. Bên trong có đủ thứ tư thế buồn cười của Chúc Dạng Ý lúc bị ném đồ vật,
ảnh chụp mờ ảo, nhưng em xem mà thấy vui vẻ, vừa ngắm nghía vừa cân nhắc:
"Tuần sau mình ném cái gì đây nhỉ?"
Đến đoạn này thấy nhàm chán, em bắt đầu lục lọi cặp
sách của người ta, tay xách quai cặp đổ sách ra, từng cuốn "loạt xoạt"
rơi xuống, rồi lại nhặt lên lật từng trang, cho đến khi lôi ra được một lá thư
tình.
"Lại một lá nữa, mày giỏi thật đấy, ngày nào cũng
có."
Chủ nhân của lá thư tình mí mắt cũng không thèm nhấc
lên, dường như đã quá quen rồi.
Phong thư màu hồng phấn xịt thứ nước hoa rẻ tiền vài đồng
một chai, ngửi một hơi là chóng mặt cả ngày.
Thuật Nhĩ buồn nôn trong chốc lát, dùng phong thư đập
từng cái vào đầu Chúc Dạng Ý.
"Tao nói mấy đứa thích mày ấy, sao đứa nào cũng
không thèm hỏi xem mày bị dị ứng cồn à."
Bùi Thuật Nhĩ chống cằm nhìn cậu, nói vòng vo tam quốc,
miệng thì ra vẻ quan tâm cậu, nhưng tờ giấy trên tay lại tỏa ra mùi cồn nồng nặc,
khó chịu, cố tình muốn tiếp xúc thân mật với cậu.
Em chà xát lá thư vào vết thương của cậu. Mùa đông
tĩnh điện kêu lách tách, qua lại năm vòng, không ngừng dùng sức, mái tóc đen
trên đỉnh đầu Chúc Dạng Ý cũng dính cả vào tờ giấy.
Chắc là đau lắm.
Em nhìn chằm chằm vào cái đầu bị thương của cậu mà
nghĩ, nghe nói phải khâu bảy tám mũi.
Nhưng Chúc Dạng Ý vẫn là bức tượng mỹ nam bằng gỗ
không chút gợn sóng đó, đôi mắt với nếp mí sâu hoắm trước sau vẫn cụp xuống, ôn
nhuận, lãnh đạm, không nhanh không chậm cầm bút viết chữ.
Đèn dây tóc trong phòng sáng đến chói mắt, lông mi cậu
điểm những vầng sáng, những vầng sáng đó bị Thuật Nhĩ lần lượt chọc vỡ, trông vừa
nhỏ bé yếu ớt lại vừa đáng thương.
Nhưng Thuật Nhĩ biết cậu không đáng thương.
"Sao không nói gì? Miệng mày cũng bị khâu lại rồi
à?"
Tay em càng dùng sức hơn, dùng một đầu ngón tay định
véo vành tai Chúc Dạng Ý, bị cậu nghiêng đầu né tránh, ngồi thẳng người dậy, vẻ
mặt vẫn không thay đổi, lại dứt khoát giật lấy lá thư từ tay em, cũng không
thèm liếc nhìn, trước mặt người ta bắt đầu xé.
Ngón tay vê vê, lá thư bị gấp lại ba lần, những sợi gỗ
dưới khớp ngón tay cậu rách toạc, cậu xé một cách vô cùng thành thạo, như đã lặp
lại hàng trăm ngàn lần.
Đúng rồi.
Chính là phải như vậy.
Thuật Nhĩ cằm vùi vào khuỷu tay, chớp mắt nhìn tờ giấy
từ từ biến thành những mảnh vụn, đoán chừng lại là một cô gái xa lạ nào đó tan
nát cõi lòng, cuối cùng quyết định buông tha cho cậu vài giây.
Cũng chỉ là vài giây thôi.
Đợi đến khi Chúc Dạng Ý ném mẩu giấy vào thùng rác,
xoay người lại thì đối diện với ánh mắt ác ý, giễu cợt của em. Em hỏi:
"Sách của tao đâu?"
"Cái mà Hồ Hồ cho tao ấy."
Đám anh em cùng hội cùng thuyền của em có một cuốn
truyện tranh người lớn in lậu được chuyền tay nhau đọc. Tuần này vừa mới đến
tay em, ở nhà không thể để được, liền lén giấu sang bên nhà Chúc Dạng Ý.
Chúc Dạng Ý không đáp lời.
Bùi Thuật Nhĩ đá vào ghế cậu: "Hỏi mày đấy."
"Ném rồi."
"Ném rồi?!"
Bùi Thuật Nhĩ "vụt" một cái ngồi thẳng dậy,
lông mày tức đến dựng đứng. "Mày dám ném đồ của tao?"
Cậu tiếp tục viết chữ, bị Bùi Thuật Nhĩ níu lấy tay
không buông. "Mày tìm ra cho tao, tao bây giờ muốn xem ngay!"
Chúc Dạng Ý quen dùng bút máy bơm mực, đầu bút chỉ cần
dừng lại một chút là dễ bị rỉ mực. Giờ phút này vì bị cô gái quấy rối mà trên vở
đã thấm ra một vết mực, ngòi bút xẹt qua, trên đốt ngón tay trắng trẻo của cậu
cũng dính mực.
Lồng ngực cậu cuối cùng cũng có chút phập phồng, áo
khoác cũng bị em kéo cho xiêu vẹo, cuối cùng vẫn không chịu nổi người, đứng dậy,
từ dưới lớp bông lót giường, lôi ra một cuốn sách báo bọc trong giấy báo, đưa
cho em.
"Eo ôi, mày cũng ghê tởm quá đi, giấu thứ này dưới
mông mày, có phải buổi tối mày lén xem đồ của tao rồi tự sướng không?"
Cô gái không lựa lời mà nói, ở tuổi này phần lớn đều
thích tỏ ra già dặn, chuyện giới tính thì biết lõm bõm, lại suốt ngày thích
treo ở cửa miệng.
Nhưng Chúc Dạng Ý thì khác, cậu giấu ở đó đơn thuần chỉ
vì Triệu Linh Xuân thích giúp cậu dọn dẹp phòng, thường xuyên có thể tìm thấy đủ
thứ đồ của Bùi Thuật Nhĩ ở những góc khuất, nhiều lần đều khó mà giải thích.
Cậu đưa cho em, rồi im lặng ngồi lại chỗ cũ, tiếp tục
cầm bút.
Bùi Thuật Nhĩ thấy cái bộ dạng ba gậy đánh không ra một
tiếng rắm của cậu, cảm thấy Chúc Dạng Ý quá nhàm chán, nhàm chán đến tột cùng.
Em lười không thèm trêu cậu nữa, vừa ăn vặt vừa lật
xem cuốn sách. Gương mặt búng ra sữa vẫn chưa hết, sức ăn cũng lớn, nhét đầy cả
miệng, trông bề ngoài đúng là một cô bé con chưa hiểu sự đời, nhưng thứ em xem
lại vô cùng trần trụi.
Chiếc máy MP3 trong túi bị em nhét vào tai, những bản
nhạc không chính thống, chói tai phát ra, len lỏi vào tai Chúc Dạng Ý.
Ồn quá.
Chúc Dạng Ý đặt bút xuống, ngước mắt liếc nhìn em một
cái, tầm mắt từ đôi môi đang nhai nhóp nhép của em dịch chuyển sang cuốn sách
báo trong tay, trang đó vẽ một bộ phận sinh dục nam đen sì, đang ngang nhiên
nhét vào miệng một người phụ nữ.
Cậu cụp mắt xuống, cuối cùng cũng cất tiếng:
"Này."
"Đừng gọi tôi là này."
"Nhỏ tiếng một chút."
"Không nhỏ."
"Vậy ra ngoài mà xem."
"Không đi!"
Tốc độ viết của cậu nhanh hơn, bị Thuật Nhĩ liếc nhìn
một cái: "Mày đừng có viết linh tinh, ngày mai mà sai một câu thử
xem?"
Em quay đầu tiếp tục. Những hình ảnh đó càng lúc càng
lộ liễu, cũng tự giác không thể giả vờ được nữa. Thuật Nhĩ dịch người, coi đây
như nhà mình, đá văng giày, cởi áo khoác ra, chỉ còn lại một mình em mặc áo
len, bật tấm thảm điện lên, rồi trèo lên giường Chúc Dạng Ý.
Bên ngoài lạnh như vậy, em điên mới đi ra ngoài.
Chúc Dạng Ý vừa viết xong bài tiếng Anh, xoay người lại,
Bùi Thuật Nhĩ chỉ để lại một cái gáy, mặt đã vùi cả vào trong chăn.
Đợi đến khi cậu viết xong toàn bộ, đúng mười giờ, Bùi
Thuật Nhĩ hoàn toàn không có động tĩnh, sách báo vẫn còn mở, người đã ngủ say,
bên ngoài chăn chìa ra một đầu ngón tay hồng hào, ấm áp.
Tiếng lật trang dừng lại, sách giáo khoa được gấp lại
hoàn toàn.
Chúc Dạng Ý giữa sự tĩnh lặng, xa xăm nhìn em vài
giây.
Trên giường có mắc chiếc màn mùa hè chưa tháo, ánh đèn
phòng không chiếu sáng được hết bên trong màn, vì thế ở chỗ Thuật Nhĩ nằm, một
lớp bóng tối dày đặc, ken dày như mạng nhện phủ xuống.
Cậu đi về phía bóng tối đó, cúi người chống tay vào
mép giường, nhìn vào nội dung cuốn sách báo trong lòng bàn tay em.
Một vài cảnh nhàm chán trong những bộ phim cấp ba Hồng
Kông, những bộ phận nhạy cảm đều bị làm mờ, chỉ thấy rõ gương mặt đầy xuân tình
của nam nữ diễn viên.
Những biểu cảm đó xấu xí đến vậy, cậu lại sớm đã thuộc
nằm lòng.
Chúc Dạng Ý rút cuốn sách từ tay em ra, gáy sách lướt
qua lòng bàn tay, cô gái đang ngủ đột nhiên mở mắt, ánh mắt trong veo, ba phần
cảnh giác: "Làm gì?"
Cậu không chút lay động, trầm ổn đối diện với em, thấy
ánh mắt người ta vẩn đục, mí mắt trĩu xuống, chớp chớp vài cái rồi lại nhanh
chóng ngủ thiếp đi.
Tiếng hít thở khôi phục đều đặn.
Ánh mắt cậu dịch chuyển đến chiếc tai nghe bên má Thuật
Nhĩ.
Sợi dây màu trắng để lại những vệt hằn ngoằn ngoèo
trên mặt em, kéo dài xuống phía dưới. Chúc Dạng Ý đưa ngón tay ra khẽ móc vào
chỗ nối ba ngã, tai nghe bật ra, nằm gọn trong lòng bàn tay cậu.
Sợi dây tai nghe trong tay từ từ quấn lại, một vòng,
hai vòng, ba vòng.
Tầm mắt cậu bị hàng mi che khuất, nhưng vẫn trước sau
dừng lại ở vệt hằn đỏ đó.
Bốn giây, năm giây... mười giây.
Đèn đường trên đỉnh đầu "xẹt xẹt" một tiếng
chợt lóe.
Sợi dây tai nghe vô tình quấn vào đầu ngón tay cậu.
Dừng một chút.
Chúc Dạng Ý hoàn toàn thu hồi tầm mắt.
Nhận xét
Đăng nhận xét