ĐP - CHƯƠNG 4

 

Mùa đông, trời vừa quá sáu giờ tối đã đen kịt. Khu tập thể nằm chênh vênh lưng chừng núi, con đường mòn muốn nhìn xuống cũng chẳng thấy được chân dốc.

Hai bên sườn núi, bóng cây rậm rạp. Đèn đường bị cành lá che khuất, ánh sáng vì thế mà mờ nhạt, chỉ đủ soi rõ nửa bước chân phía trước. Người ta phải vội vã cất bước, mới mong không bị bóng tối xâm chiếm.

Lúc Chúc Dạng Ý men theo con dốc dài trở về khu tập thể, Bùi Thuật Nhĩ và đám chiến hữu của em đang ngồi chồm hỗm trước bậc thềm đá thổi bong bóng nước. Một cậu con trai vỗ vỗ vai em, chỉ tay về phía bên kia.

"Mẹ kiếp, nó cạo đầu rồi."

Bùi Thuật Nhĩ liếc mắt qua, chẳng thèm để ý. Hôm nay tâm trạng em không tốt.

Người bên cạnh rõ ràng nhận ra, nghiêng đầu nhìn mặt em: "Sao thế này, ngày thường mày thấy Chúc Dạng Ý chẳng phải là hăng hái nhất sao?"

Hồ Hồ thu hồi tầm mắt từ phía xa, vừa rung chân vừa mở miệng: "Nó đang thấy tởm."

"Gì?"

"Lúc về gặp phải một lão già dê xồm."

"Á??"

Hồ Hồ làm động tác tay lên xuống ở hạ bộ, bị Thuật Nhĩ đá cho một cái.

"Mày cút sang một bên đi."

Hắn giơ hai tay đầu hàng, quả bóng bàn trên tay rơi xuống kêu lách cách, rồi quay người đi.

Thuật Nhĩ che miệng buồn nôn, thực sự cảm thấy ghê tởm đến mức cổ họng như dính chặt lại, quánh đặc thành một khối.

Chạng vạng, em và Hồ Hồ từ phòng chiếu phim ra, mỗi đứa ôm một củ khoai lang nướng trên đường về. Họ đi tắt qua con đường gần trường trung học phụ thuộc dẫn về khu tập thể, ngày thường tan học cũng hay đi lối này, vậy mà hôm nay lại xui xẻo gặp phải ma quỷ.

Thuật Nhĩ ăn khoai lang đỏ được nửa củ, đang cùng Hồ Hồ vừa đi vừa đá chân trêu đùa, xoay người thì đâm sầm vào một lão già.

Em vừa định nói xin lỗi, lão già kia đột nhiên vạch áo bông lên, để lộ tấm thân gầy đét, nhẵn nhụi, rồi tay lão trượt xuống hạ bộ.

May mà trời tối không nhìn rõ, nhưng cũng đủ làm Thuật Nhĩ sợ vỡ mật.

Em giơ củ khoai lang ném thẳng vào lão. Lão già đó còn la oai oái, miệng nồng nặc mùi rượu, vừa làm trò vừa nhảy nhót, giọng khàn khàn, rách nát gào lên những âm thanh nghẹn ngào mà dâm đãng.

"Tao muốn ói quá."

Em đột nhiên thốt lên, sau đó khom lưng cúi đầu, thực sự ói ra đầy đất.

Những người xung quanh đều hoảng hốt, tiếng la hét thất thanh vang lên khắp nơi. Chúc Dạng Ý vừa bước lên bậc thang nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồ Hồ đang ngồi xổm xuống đưa giấy cho em, không ngừng vỗ nhẹ lưng em.

... ...

Lúc Thuật Nhĩ đùng đùng chạy lên lầu, Chúc Dạng Ý đang ở cửa nhà mò chìa khóa mở cửa. Hôm nay cha mẹ Bùi vẫn đi làm ca, em gọi Hồ Hồ đến nhà chơi điện tử.

Hồ Hồ đi theo sau em, vốn đã đi thẳng về phía trước, lại lùi lại, nhìn vết sẹo trên đầu Chúc Dạng Ý, có chút áy náy.

"Xin lỗi nhé, không ngờ lại nghiêm trọng như vậy."

Chúc Dạng Ý lắc đầu nói không sao.

"Nhưng nói thật, đầu cậu cạo trọc trông cũng khá đẹp đấy."

Hồ Hồ khoác vai cậu cười, không tiếc lời khen ngợi: "Trước kia tôi hay nói cậu giống đàn bà, nhưng hôm nay miễn cưỡng cho phép cậu làm anh em với tôi."

"Hồ Hồ!"

Bên nhà cách vách truyền đến tiếng hét vang trời của Bùi Thuật Nhĩ. "Ai cho mày nói chuyện với nó? Mày còn muốn vào nhà tao nữa không?"

Hồ Hồ vội rụt tay lại, cười cười với cậu, rồi bước vào.

"Mày nổi điên cái gì, tao là vì Bách Chỉ nên mới làm quen với nó."

Bùi Thuật Nhĩ tỏ vẻ khinh thường: "Chỉ có kẻ bất tài mới phải thông qua một thằng con trai khác để tán gái."

Hồ Hồ rộng lượng, lười đôi co với em. Hai người mở lồng bàn ăn cơm. Món giò heo Đông Pha mẹ em, Phương Huệ, làm ngon nhất vùng, nhưng Thuật Nhĩ nhìn miếng giò béo ngậy kia, lại nghĩ đến cái bụng phệ, bẩn thỉu của lão già kia lúc vạch áo khoác, cùng với đôi cẳng chân khẳng khiu, khô quắt.

Em từng xem qua cuốn truyện tranh người lớn mà Hồ Hồ đưa, bên trong in ấn lộn xộn, chữ nghĩa xiêu vẹo, ngay cả những chỗ nhạy cảm cũng hiện lên những mảng màu đỏ xanh chồng chéo, hoặc bị người in lậu cố tình tô đen. Dù sao thì bộ phận sinh dục gì đó em cũng chẳng thấy được, nhưng thiếu niên thì chẳng bao giờ thiếu trí tưởng tượng bậy bạ.

Cho nên nói, em chưa từng thấy cái thứ đó trông như thế nào.

Thuật Nhĩ càng nghĩ càng buồn nôn, chùi miệng, hậm hực nói: "Tao muốn xử lão già kia."

Hồ Hồ ném một hạt đậu phộng vào miệng, lại lén rót một chén nhỏ rượu Ngũ Lương Dịch từ tủ rượu của ông Bùi An Cử ra nhấp môi: "Mày nói thẳng với chú Bùi đi."

"Trước khi nói, tao phải đánh thằng cha già đó một trận đã."

Hồ Hồ không mấy tán thành: "Thôi bỏ đi Bùi ơi, lão già đó ghê tởm như đờm dãi dính người ấy, mày việc gì phải chấp nhặt với một thứ rác rưởi? Với lại, mày là con gái, tao là con trai, chúng ta gặp phải chuyện phạm pháp thế này, việc đầu tiên là phải báo cảnh sát chú chú..."

"Chẳng thế mà tao vẫn nói mày là đồ chính trực, Hồ Hồ à."

Bùi Thuật Nhĩ cắt ngang lời hắn. "Con đường đó không biết có bao nhiêu học sinh trường trung học phụ thuộc đi qua. Lão già đó làm thành thạo như vậy, rõ ràng không phải lần đầu. Chưa nói đến tao, lỡ như ngày mai ngày kia lão vẫn ở đó, đúng lúc Bách Chỉ đi ngang qua thì sao?"

Hồ Hồ ném hạt đậu phộng xuống, ngồi thẳng người: "Xử! Mai đi xử luôn."

Cái cách họ "xử", cũng giống như lúc trước bàn bạc xem làm thế nào để chỉnh Chúc Dạng Ý, tràn ngập sự liều lĩnh và non nớt của tuổi thiếu niên.

Thuật Nhĩ đá vào ghế của hắn: "Mày gọi Chúc Dạng Ý tới đây."

"Gọi nó làm gì?"

"Mày cứ đi đi."

... ...

Đây xem như lần đầu tiên Hồ Hồ chính thức bước vào nhà Chúc Dạng Ý. Có lẽ hồi còn nhỏ hơn cũng đã từng đến, nhưng lâu đến mức hắn chẳng còn chút ký ức nào.

Cách bố trí nhà cửa trong khu tập thể đều giống nhau. Đẩy cửa vào là một phòng khách hình chữ nhật dài, chạy sâu vào bên trong, đến phòng ăn, nhà bếp, rồi ban công sau.

Hai phòng ngủ như hai mắt xích gỗ bị cắt cụt, đặt ở đó, không chút mỹ cảm, phô bày hết sự khô khan, tổng diện tích cũng chỉ khoảng tám mươi mét vuông.

Hắn đứng ngoài cửa, đưa ngón tay khẽ đẩy một cái, cánh cửa cứ thế mở ra, hoàn toàn không phòng bị với người ngoài.

Hồ Hồ vịn vào khung cửa nhìn vào trong. Chỉ có đèn phòng ăn là sáng, Chúc Dạng Ý một mình ngồi trước bàn, cô độc ăn cơm.

Hắn nhìn quanh, mỗi bước chân lại thấy một cảnh tượng khác, phát hiện cả căn phòng đều hằn đậm dấu vết của một người khác.

Trên mặt đất cuộn một tấm bạt quảng cáo in phun khổng lồ, một bức ảnh với độ phân giải mờ ảo hiện ra. Hồ Hồ từng thấy nó ở khu trung tâm sầm uất nhất Cửu Thành, thấy nó treo trên tường lều ở phố ăn vặt, cũng thấy nó dán ở góc văn hóa của quảng trường nơi trẻ lạc.

Đi vào sâu hơn, trên tủ tường bày la liệt những bức ảnh chụp hai anh em từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành, ít nhất cũng phải năm tấm các loại. Tuy là song sinh, nhưng lại rất dễ phân biệt, ngay cả trong ký ức cũng luôn như vậy, chưa bao giờ nhận nhầm.

Hắn không kìm được mà cẩn thận ngắm nhìn, nhìn cậu con trai từng là người hoạt bát nhất, nổi bật nhất trong khu, người mà hắn từng muốn chơi cùng nhưng cảm thấy mình chưa đủ tầm –

Chúc Lạc Khác.

"Có chuyện gì không?"

Một tiếng hỏi khẽ kéo hắn ra khỏi dòng hồi tưởng.

Hồ Hồ nhìn ảnh quá lâu, đột nhiên đối diện với gương mặt giống hệt của Chúc Dạng Ý, vẫn còn chút ngỡ ngàng.

Cậu bị bao vây bởi những bức ảnh hỗn độn, khác biệt này, bởi những tờ thông báo tìm người, bởi tấm bạt in phun. Vẻ mặt cậu ôn hòa, nhưng nét mày lại u ám. Xung quanh tràn ngập hơi thở của một người khác, cậu ở trong căn nhà này, lại có vẻ gì đó lạc lõng.

Hồ Hồ không thể diễn tả được cảm giác kỳ quái này. Hắn đưa tay gãi gãi gáy, nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm: "...Ừ thì, Bùi Bùi bảo qua ăn cơm cùng."

Hắn chủ động giúp Bùi Thuật Nhĩ trau chuốt lại lý do.

Chúc Dạng Ý cầm đũa, lắc đầu: "Cảm ơn, không cần đâu, tôi ăn ở đây xong còn phải về học bài."

"Vậy thôi."

Hắn truyền đạt xong lời cũng không muốn nói nhiều, đang chuẩn bị về thì thấy Bùi Thuật Nhĩ đã quen thói bước vào, tự nhiên như nhà mình, ngồi phịch xuống bên cạnh Chúc Dạng Ý.

Hồ Hồ còn chưa kịp chào em, đã nghe người ta giọng điệu đáng thương mở miệng:

"Tao bị bắt nạt."

Thuật Nhĩ ở dưới bàn dùng sức véo vào vết thương trên tay mình, nước mắt liền rơi xuống, y như tối hôm qua bị cha đánh, nước mắt cá sấu, nhẹ nhàng là có thể bị em sử dụng.

Hồ Hồ cứng họng, nuốt lời định nói trở vào.

Chúc Dạng Ý không chút lay động gắp thức ăn, nghe Thuật Nhĩ tiếp tục: "Mày không biết thằng cha đó ghê tởm thế nào đâu, cái chỗ đó của lão lại càng ghê tởm hơn. Lão cứ nhằm vào tay tao mà thủ dâm, cái thứ đó cứ như con lươn chui từ dưới đất lên ấy, vừa nhỏ vừa mảnh lại vừa trơn vừa dính."

Em tả có đầu có đuôi, khiến người nghe như lạc vào trong cảnh, làm Hồ Hồ nổi cả da gà.

Thuật Nhĩ vừa nói vừa véo vào mu bàn tay Chúc Dạng Ý, chỗ đó có một vết thương do em dùng dao nhỏ rạch ra. Em cứ cấu véo, nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay cậu.

"Tao ăn không nổi cơm nữa, tao khó chịu chết đi được."

Nước mắt nóng hổi rỏ xuống vết thương.

Chúc Dạng Ý cuối cùng cũng nhìn em, dịch tay ra một chút, ôn tồn hỏi: "Vậy em muốn làm gì?"

Thuật Nhĩ mặc cho nước mắt chảy dài, bĩu môi đáp: "Tao muốn mày giúp tao đánh nó, tao cũng muốn tự tay đánh nó, tao còn muốn đá vào chỗ hiểm của nó nữa."

"Mẹ ơi – Bùi Thuật Nhĩ, mày cũng ghê tởm quá đi, mày có thể nói chuyện cho đàng hoàng được không?"

Hồ Hồ biết tỏng cái nết của em, cũng hoàn toàn không nghe nổi nữa, quay đầu đi, vẻ mặt không chịu nổi mà rời khỏi nhà người ta.

Nhưng Bùi Thuật Nhĩ chỉ nhìn Chúc Dạng Ý, dựa sát vào, mặt dí vào mu bàn tay cậu: "Mày có đồng ý với tao không?"

Đôi mắt cô bé đen trắng phân minh, long lanh sáng ngời, gò má mềm mại phủ lông tơ cọ vào da cậu. Nước mắt em thấm vào nơi da thịt tiếp xúc, cảm giác ấy như lớp vỏ đào mềm ướt, ngưa ngứa mà gai gai trên mu bàn tay Chúc Dạng Ý.

Cậu cụp mắt nhìn em, nhẹ nhàng lắc đầu:

"Này, em phải nói cho chú Bùi biết."

Đôi mắt vừa còn rơm rớm nước mắt lập tức trợn ngược lên thấy cả tròng trắng, giọng điệu mềm mại của Thuật Nhĩ cũng tức thì vút cao:

"Mẹ kiếp, nói cái con khỉ ấy mà nói! Trước khi nói mày không thể giúp tao đánh nó một trận à? Mày có thể đừng có hèn như vậy được không? Tao chưa từng thấy đứa nào hèn như mày."

"Mày thật sự rất vô dụng, mày đặc biệt đặc biệt đặc biệt vô dụng!"

Bùi Thuật Nhĩ dúi đầu vào ngực cậu, quệt loạn xạ nước mắt lên áo khoác cậu, như lau mặt mà vò nhàu nhĩ vạt áo trước của cậu, sau đó chỉ vào cậu: "Đồ hèn, tốt nhất là hèn cả đời đi."

Bùi Thuật Nhĩ đút hai tay vào túi, lại đùng đùng tức giận đi ra ngoài, đóng sầm cửa nhà cậu kêu "ầm" một tiếng làm tung cả bụi.

Chúc Dạng Ý thu hồi tầm mắt, lật mu bàn tay lên, ánh mắt chăm chú nhìn những giọt nước mắt chưa khô trên đó.

  •  

Chạng vạng ngày hôm sau, vẫn là con đường đó. Bùi Thuật Nhĩ và đám chiến hữu xách mấy đoạn ống thép to bằng cánh tay, ngồi rình trong bóng tối.

Khu này thuộc diện quy hoạch chờ giải tỏa, xa xa còn vài mẫu ruộng hoang và mấy căn nhà nông xiêu vẹo. Ngay cả con đường xi măng này cũng là do mấy năm trước thầy trò trường trung học phụ thuộc cùng với người dân khu tập thể kiến nghị mãi, chính quyền mới đồng ý bỏ vốn tu sửa lại.

Con cháu trong khu tập thể học trường trung học phụ thuộc không ít, đi đường này tiết kiệm được hơn mười phút so với đi đường lớn. Nếu đi một mình, người lớn thà đi đường vòng, nhưng tan tiết tự học buổi tối, mọi người rủ nhau đi cùng, con đường này nghiễm nhiên trở thành lối về nhà bắt buộc phải đi qua.

Thuật Nhĩ cố tình đến rình vào đúng khoảng thời gian hôm qua. Học sinh vẫn chưa tan học, trên đường chính không một bóng người. Bọn họ mỗi đứa một cây ống sắt, không sợ trời không sợ đất, trong lòng tràn đầy sự liều lĩnh ngông cuồng.

Trời đã tối mịt. Hồ Hồ từ hào hứng chờ đợi đến mức buồn chán huýt sáo. Thấy Thuật Nhĩ lượn đi lượn lại trên đường ba bốn vòng, lạnh đến run cầm cập, cũng chẳng thấy một bóng người khả nghi nào xuất hiện.

"Về trước đi, tao sắp chết cóng rồi, vừa đói vừa lạnh."

Hắn đi tới kéo mũ áo của Bùi Thuật Nhĩ xuống, cất cây gậy trong tay em vào bao tải. "Mấy anh em cũng ngồi với mày hai tiếng rồi, mai lại đến rình tiếp, không thì đợi tan tiết tự học buổi tối rồi đến."

Bùi Thuật Nhĩ không cam lòng, lại cố nán lại thêm mười phút, xác định không có chiếc áo khoác quân đội nào xuất hiện, mới tiu nghỉu quay đầu về nhà.

Cả đám coi đây như một trò chơi, tâm trạng cũng thay đổi rất nhanh. Dọc đường vừa đi vừa nói cười, có mấy cậu con trai lén hút thuốc, định đợi mùi thuốc tan hết mới đi. Lúc sắp thấy con dốc dẫn vào khu tập thể, cả bọn dừng lại, ngồi xổm ven đường bắt đầu tán gẫu.

Hồ Hồ đột nhiên la lên một tiếng thất thanh: "Mẹ kiếp!"

"Sao sao, lão già đó xuất hiện rồi?!"

Thuật Nhĩ bật dậy, vịn vai Hồ Hồ không ngừng ngó nghiêng về phía xa. Lúc này em là người nhập tâm nhất, đã gần như hoảng loạn.

Dưới ánh đèn đường phía xa, ở đoạn giao giữa con dốc và đường thẳng, một nam một nữ đang đứng sát vào nhau thân mật trò chuyện.

"Chà, hẹn hò."

Thuật Nhĩ lập tức xìu xuống, đá vào chân Hồ Hồ: "Mày đừng có lúc nào cũng la lối om sòm."

"Không phải."

Tim Hồ Hồ như muốn vỡ tan. "Mẹ kiếp, đó là Chúc Dạng Ý với Bách Chỉ mà!"

Thuật Nhĩ chẳng mấy hứng thú nhìn lại. Khoảng cách hơi xa, em cũng không nhìn rõ lắm, nhưng cẩn thận nhìn kỹ thì hình như đúng là vậy. Em tỏ vẻ khó hiểu:

"Hai đứa nó chẳng phải thường xuyên kè kè bên nhau sao, như chị em tốt ấy, mày kích động cái gì?"

"Không phải, hai đứa nó không đi học thêm buổi tối cũng không về nhà, đứng ở đây trai đơn gái chiếc thầm thì to nhỏ, thế này mà là chị em tốt được à?"

Mấy cậu con trai vừa nghe thấy tên Bách Chỉ cũng tỏ ra hứng thú, họ đi tới đứng chen vào xem.

Hai người đứng ở phía xa, đèn đường vàng vọt, gió nhẹ thổi qua, trông như nam nữ chính trong phim truyền hình, cảnh đẹp người vui.

Có người chép miệng nhận xét: "Đúng là không thể nào, mày nói Chúc Dạng Ý từ lúc cạo cái đầu này đi, nhìn từ đằng sau trông cũng có vẻ đẹp trai đấy."

"Ừ, nó cũng cao. Tao từng đánh bóng với nó rồi, lần trước tao đo vừa đúng mét tám, nó còn cao hơn tao nửa cái đầu."

Thuật Nhĩ: "Khoan đã, mày chơi bóng với nó từ bao giờ mà tao không biết?"

Hồ Hồ: "Không phải, cao thì sao chứ?? Đồ hèn mà cao thì cũng là đồ bỏ."

Thuật Nhĩ và Hồ Hồ nhanh chóng nhìn nhau. Em nhón chân, gần như cao bằng Hồ Hồ. Em mím môi cố nhịn, nhưng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Mọi người đều cười.

"Bùi Thuật Nhĩ, mày mà còn cười một tiếng nữa thì tao với mày từ giờ tuyệt giao."

Hồ Hồ sa sầm mặt, lạnh lùng buông lời, rồi một mình đi vòng ra xa, kéo giãn khoảng cách với em.

"Đồ không có tiền đồ."

Thuật Nhĩ nhún vai, cũng biết là đã chọc vào chỗ ngứa của hắn, chuẩn bị lười biếng an ủi một câu:

"Bách Chỉ không ưa Chúc Dạng Ý đâu."

"Lát nữa tao nói chuyện với mày! Tao đang tức đây!"

Giây tiếp theo, lại nghe em nói: "Bách Chỉ chỉ thích Chúc Lạc Khác thôi."

Cái tên này như có một loại ma lực, lập tức khóa chặt mọi người vào cùng một đoạn ký ức. Cả bọn im lặng một lúc, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Chúc Dạng Ý, đều lựa chọn không nói thêm gì nữa, ngay cả Hồ Hồ cũng vậy.

Sự im lặng này như một sự thừa nhận.

Bùi Thuật Nhĩ đút tay vào túi, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt kia của Chúc Dạng Ý, xuyên qua cậu mà nhìn một người khác, một người tùy hứng hơn, chói mắt hơn.

Đột nhiên cảm thấy có chút vô vị. Mọi người lần lượt quay lại chỗ cũ, châm thuốc, tiếp tục câu chuyện dang dở.

Thuật Nhĩ ngồi xổm trong bóng tối dụi dụi mặt, chợt thấy mệt mỏi và buồn ngủ. Em mất hết hứng thú, bây giờ thực sự chỉ muốn về nhà ngủ. Quay đầu định thúc giục đám nghiện thuốc này nhanh lên, giây tiếp theo lại lại lại nghe thấy tiếng Hồ Hồ la thất thanh.

"Mẹ kiếp!"

"Mày điên rồi à?"

Thuật Nhĩ nhíu mày gắt lên với hắn. "Không dứt được à?!"

Lời còn chưa nói xong, một tiếng thét chói tai đặc trưng của con gái đâm thẳng vào màng nhĩ.

"A —— Cút ngay!"

Thuật Nhĩ biến sắc, vội vàng chạy tới xem. Chỉ thấy Chúc Dạng Ý đang che chở Bách Chỉ sau lưng mình, còn phía trước họ, một bóng người mặc áo khoác quân đội đang chạy vội vào bóng tối.

"Bùi Thuật Nhĩ, có lúc tao thật sự hận cái miệng quạ của mày!"

Hồ Hồ nghiến răng nghiến lợi, đã là người đầu tiên đuổi theo.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐP - CHƯƠNG 1

ĐP - CHƯƠNG 3

ĐỒNG PHẠM - GIỚI THIỆU