ĐP - CHƯƠNG 6

 

Bùi Thuật Nhĩ đem hết chuyện tối qua kể lại, dĩ nhiên là giấu nhẹm chuyện mình chủ động đi gây sự rồi bị đánh cho một trận, chỉ tội nghiệp kể lể rằng mình gặp phải kẻ khoe của quý, lúc đang làm việc tốt, trừ gian diệt bạo thì lại bị hắn ta đá cho một cú.

Màn kịch này làm ông Bùi An Cử sợ hết hồn, lập tức đòi đi đồn công an báo án. Trên đường đi, ông còn gặp cha của Bách Chỉ và phụ huynh của mấy cô bé khác trong khu tập thể. Hỏi ra mới biết mấy ngày nay liên tiếp xảy ra chuyện, đã có không ít người bị quấy rối, Bùi Thuật Nhĩ không phải là trường hợp đầu tiên.

Cả đám người đùng đùng kéo vào đồn công an.

Cùng lúc đó, Thuật Nhĩ từ bệnh viện kiểm tra xong, đang được chăm sóc như bà hoàng ở nhà, ăn ngon uống tốt.

Hàng xóm cùng tòa nhà lũ lượt kéo đến an ủi, mang theo trái cây, thức ăn, khách khứa đầy nhà, không còn chỗ mà để.

Hôm đó vừa vặn là thứ bảy, Chúc Dạng Ý cũng theo mẹ mang ít thực phẩm chức năng qua. Nhưng Thuật Nhĩ chẳng thèm liếc cậu lấy một cái, đơn phương mở chế độ "lạnh nhạt", nhìn cậu như nhìn đống phân gà.

Em nằm vật ra phòng khách xem TV, coi ghế sô pha như giường, phủ đầy chăn đệm mềm mại, xốp phồng, miệng ngậm một cây nhiệt kế, cứ ngọ nguậy không yên, vô cùng mất trật tự.

Phương Huệ, Triệu Linh Xuân và đám phụ nữ ngồi bên cạnh tán gẫu, giữa câu chuyện lại thở dài chuyện trị an ở Cửu Thành ngày càng kém. Cách đây không lâu, ở tiệm net phố ăn vặt xảy ra vụ một nhân viên vệ sinh bị giết, hung thủ đâm người rồi ném vào cái ao ở hòn non bộ, thậm chí còn thản nhiên cởi giày của nạn nhân để bên bờ ao.

Rồi lại nói đến chuyện có người nhảy sông Cửu Mân tự tử, ngày vớt xác có rất nhiều người hiếu kỳ đến xem, nghe nói mặt nạn nhân bị ngâm nước đến nỗi trương phình, xanh lè như rêu, trông như người khổng lồ.

Thuật Nhĩ quay đầu lại nói một câu: "Mẹ ơi, đừng nói mấy chuyện ghê tởm như vậy được không?"

"Cái này mà ghê tởm gì? Chúng ta kể cho mày nghe là muốn mày ngoan ngoãn đi học rồi về nhà, đừng có chạy lung tung khắp nơi. Nhiều người như vậy, sao chỉ có mình mày bị lão già đó đá? Chẳng phải là do mày suốt ngày trêu mèo chọc chó hay sao?"

Bùi Thuật Nhĩ làm động tác ngoáy tai, rồi lại quay đầu đi.

Họ nói chuyện một hồi lại vòng về Chúc Dạng Ý.

Còn ba tuần nữa là đến lễ trưởng thành mười tám tuổi của Chúc Dạng Ý, Triệu Linh Xuân muốn tổ chức cho cậu một buổi thật hoành tráng.

Phương Huệ cảm thán: "Tiểu Dạng đã mười tám rồi à? Thoắt cái đã hơn mười năm trôi qua, nhanh thật, chúng ta cũng già cả rồi."

Bà nhìn chằm chằm vào màn hình TV, muốn nói lại thôi: "...Vậy lần này hai người có về Tam Quang Viện không?"

"Có về." Triệu Linh Xuân không có phản ứng gì đặc biệt, cười gật đầu. "Năm nay chắc chắn phải về."

Chủ đề cứ thế nhẹ nhàng lướt qua, họ bắt đầu bàn bạc một vài chi tiết về việc tổ chức buổi lễ.

"Đến lúc đó cô định đãi tiệc ở khu tập thể hay ra nhà hàng?"

"Vẫn chưa quyết định nữa. Đãi tiệc ở đây cũng được, mọi người có thể chơi mạt chược, đánh bài cho vui."

"Vậy thì cô phải liên hệ với đầu bếp sớm đi, gần Tết rồi, nhiều đám hỷ lắm, đầu bếp bận rộn lắm đấy."

"Ừ, tôi định mời bếp trưởng của nhà hàng Hồng Phương."

Thuật Nhĩ nghe câu được câu chăng, nhiệt kế cứ trượt qua trượt lại trên đầu lưỡi. Giữa những tiếng nói chuyện, em tìm kiếm bóng dáng Chúc Dạng Ý.

Cánh cửa chính hé mở hai phần ba, cậu đang ở ngoài hành lang thay than tổ ong cho bếp lò. Than đá đã cháy thành tro hồng được cậu moi ra, đặt ở góc tường, rồi lại dùng kẹp gắp than gắp những viên than mới, xếp từng lớp, từng lớp, kiên nhẫn, tỉ mỉ lấp đầy bếp.

Chúc Dạng Ý làm bất cứ việc gì cũng rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức cứng nhắc.

Trong nhà, người cha đi xa, người mẹ bận rộn, lại hay ốm yếu. Cậu ngoài việc phải hoàn thành xuất sắc bài vở ở trường, còn phải quán xuyến mọi việc lớn nhỏ trong nhà.

Ai cũng nói vợ chồng Triệu Linh Xuân tốt không ai bằng, coi con nuôi như con đẻ, mới dạy dỗ được một đứa con ưu tú, giỏi giang như vậy, như một cây tùng vững chãi trên núi cao.

Thuật Nhĩ nhìn cậu, cảm thấy thời gian trôi nhanh thật, người này đã sắp mười tám tuổi, họ quen nhau cũng đã mười hai năm.

Trong mười hai năm đó, có một đoạn ký ức Thuật Nhĩ không nhớ rõ vì còn quá nhỏ, có một đoạn ký ức lại bị lu mờ bởi ấn tượng sâu đậm hơn về một người khác, còn lại đoạn ký ức này, em có thể kể vanh vách từng việc xấu mình đã làm với Chúc Dạng Ý.

Từ con vẹt chết đến cái thùng làm rách da đầu cậu, lần sau lại leo thang hơn lần trước, mỗi một việc đều là giới hạn mà lúc đó em có thể nghĩ ra.

Vậy khi nào mới là giới hạn của Chúc Dạng Ý?

Thiếu niên ở phía xa đột nhiên ngẩng mắt lên, ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước không một gợn sóng.

Em thản nhiên quay đầu đi, rút nhiệt kế trong miệng ra, cúi xuống xem vạch đo.

Ánh mắt thờ ơ, trong đầu em đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, mình phải chuẩn bị một món quà thật lớn cho lễ trưởng thành mười tám tuổi của cậu.

... ...

Đến giờ cơm tối, khách khứa trong phòng đã về hết, chỉ còn lại vỏ hạt dưa, vỏ quýt vương vãi khắp sàn. Thuật Nhĩ vốc một nắm nhai rau ráu, nghe thấy tiếng điện thoại bàn trong phòng khách reo.

Em gọi lớn một tiếng: "Mẹ—", Phương Huệ đang nấu cơm trong bếp, tiếng động khá lớn. Em đành phải chống eo đi tới nghe máy.

Vừa thấy số gọi đến là của cha, Thuật Nhĩ vội ném hạt dưa đi, hấp tấp nhấc máy: "Sao rồi ba, lão già đó bắt được chưa?"

"...Bắt được rồi."

"Nhanh vậy, hiệu suất cao thật nha."

Thuật Nhĩ cười ha hả, vừa cuộn dây điện thoại vừa hỏi dồn: "Vậy lão khốn đó giờ sao rồi, có bị mấy nhà mình đánh cho một trận không?"

"Ui chao, không có."

Trong điện thoại truyền đến giọng nói ấp úng của ông Bùi An Cử.

"Thằng con rùa đó..."

"Thằng con rùa đó chết rồi!"

 

 

Giải thích thêm về DP trong phần tóm tắt nghĩa là song nhập, cửa trước cửa sau cùng lúc.

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐP - CHƯƠNG 1

ĐP - CHƯƠNG 3

ĐỒNG PHẠM - GIỚI THIỆU